Thứ sáu, ngày 22 tháng 3 năm 2019

Thống kê truy cập
Số lượt truy cập
Đang truy cập : 1537

TỔNG KẾT CUỘC THI SÁNG TÁC “MỘT NỬA YÊU THƯƠNG ”

 Sáng tác vốn là một hoạt động nghệ  thuật mà không phải bất cứ ai cầm bút cũng có thể làm được. Vì vậy chúng tôi cũng không hề có tham vọng lớn khi tổ chức cuộc thi sáng tác: Một nửa yêu thương, mà chỉ có một mong muốn nhỏ: Đây là dịp để các em h/s có thể thử sức mình trong 1 lĩnh vực mới, bồi dưỡng thêm năng lực học văn, đặc biệt  đây cũng là dịp để các em có thể thông qua những trang viết của mình mà tri ân với một nửa của thế giới.

          - Trước  hết về số lượng : Tổng số tác phẩm dự thi tính đến ngày 1/3/2018 là 588 bài. Có 13 lớp có số bài tham dự đạt 100%; Có 7 tác giả tham gia với số tác phẩm nhiều hơn 1.

          - Về  thể loại : Người dự thi đã tham gia sáng tác dưới nhiều hình thức: Truyện ngắn; Tùy bút, tản văn, nhật ký; thơ . Ngoài ra có một số bài viết dưới dạng cảm xúc, viết thư……

          Chúng tôi đang có trong tay những trang viết thơ ngây, non nớt, thậm chí vụng về của những người lần đầu cầm bút. Song chúng tôi thực sự xúc động trước những tình cảm chân thành, những cảm xúc rất thật mà các em thể hiện trong trang viết của mình. Các em đã viết về những người phụ nữ thân thương nhất trong cuộc đời mình đó là bà, là mẹ, là người chị, người em gái, là cô giáo. Cũng có một vài trang viết mạnh dạn bày tỏ cảm xúc với người bạn gái mà mình yêu quí ... Và tất cả đều toát lên cảm nhận rất đặc trưng  của tuổi học trò về những buồn vui trong sáng, những mối quan hệ trong cuộc sống.

Trong số các bài viết, những bài chọn hình ảnh người bà chiếm số lượng khá lớn. Người bà hiện lên trong những trang viết ấy thật gần gũi thân thương, như là ca dao, như là cổ tích, bà là hiện thân cho những nhọc nhằn vất vả của người phụ nữ tảo tần suốt đời vì con, vì cháu. Nhớ về bà, bạn Hồ Thị Thủy - 12A6 rưng rưng:

Ngoại tôi nay đã già rồi

Nhìn trong mắt ngoại bồi hồi năm xưa

Lưng còng vì nắng cùng mưa

Làn da rám nắng bao trưa vẫn còn

Ngôi nhà lá bé cỏn con

Vẫn in dáng ngoại mỏi mòn hè sau

Bà vất vả nắng mưa, bà hy sinh tất cả cho con cháu, bà dạy cháu nói lời hay, dạy lẽ sống chính liêm. Nhìn bà ngày 1 già bạn âu lo: “ ngoại như trái chín lá vàng” , và bạn mong mỏi tha thiết: “Con mong ngoại mãi vui tươi

Và luôn hạnh phúc mười mươi vẹn tròn

Vì ngoại sẽ mãi bên con

Để con được gọi “ ngoại ơi” mỗi ngày”

Cũng trong cảm xúc về bà, bạn Đỗ Thị Linh- 12A5 lại thấy đó là một chỗ dựa tinh thần thật lớn lao, bà là kí ức, là tuổi thơ, là nơi khi muộn phiền, thất bại bạn muốn tìm về. Trong tản văn Nỗi nhớ không tên, bạn viết: “Nếu một ngày cần lục tìm lại kí ức, nếu một ngày cần nhắm mắt chạy trốn về ngày xưa, nếu một ngày mệt mỏi đến thất bại … con sẽ nghĩ tới bà, người tuyệt vời nhất của cuộc đời con”

Một số cây bút khác lại trân trọng viết về cô giáo của mình, trong tâm trí các bạn cô giáo luôn là hình ảnh bình dị, thân thiết mà cũng thật thiêng liêng. Cô là người phụ nữ của gia đình, cô còn là người mẹ thứ hai của những đứa trò nhỏ lam lũ. Bạn Vũ Thị Giang - 10A1 trong bức thư gửi cô giáo cũ đã nói về lòng biết ơn. Cô trò nhỏ dốt Toán, sợ Toán, nhờ sự kiên trì và biết động viên của cô giáo đã trở nên yêu môn Toán hơn và rồi, đến 1 ngày đã có thể đứng trong tốp đầu của những học sinh giỏi toán của lớp. Giờ học ở trường cấp 3 rồi, mỗi giờ học Toán bạn lại nhớ cô da diết.

Bạn Quyền Thị Hồng Luyến lại nhớ về cô với những lời dạy bảo mộc mạc mà thấm đẫm yêu thương, bạn viết trong dòng thơ vụng về mà xúc động:

Cô dạy em phải cố gắng học siêng

Đừng ham chơi, đừng có mà lười biếng

Trong giờ học thì không nên nói chuyện

Chăm học hành, rồi sẽ tiến bộ lên

Với mỗi học sinh lời giảng của thầy cô luôn là 1 phần kí ức khó phai. Rất nhiều bạn đã bộc lộ cảm xúc về lời giảng của cô giáo mình. Nhưng với bạn  Lê Thị Bích Ngân- 12A6 thì lời giảng ngày hôm đó của cô giáo Tạ Bích Thảo thật đặc biệt, trong tiếng mưa rơi bên thềm lớp, giọng của cô giáo dạy văn ấm áp lạ thường. Bạn thì thầm dễ thương:

Giọng của cô ấm áp như lòng mẹ

Mưa ngoài hiên vẫn hắt nhẹ bên thềm

Bên trong lời giảng thân thiết thế

Chẳng muốn về mà muốn học mãi thôi ”

          Cũng có một số cây bút chọn viết về  hình ảnh những người phụ nữ khác như cô em gái nhõng nhẽo tinh nghịch nhưng yêu chị vô cùng; người chị gái nhẫn nhịn mà cũng rất nghiêm khắc với em; cô bạn gái chia bùi sẻ ngọt với mình suốt năm tháng tuổi thơ. Và có cả trang viết bỗng làm người đọc day dứt, đó là lời tâm sự  về Góc riêng của một cô gái. Chút khiếm khuyết ngoại hình cùng những câu đùa cợt vô tâm đã làm cô gái hồn nhiên mặc cảm sống thu mình. Mỗi ngày đến trường cô lặng lẽ ngồi yên ở cái chỗ của mình, khi về với cái góc riêng của mình cô đã khóc tức tưởi như một đứa trẻ. Cô khát khao được sống đúng là mình mà không thoát ra được. Lời tâm sự dở dang làm người ta suy nghĩ… cuộc sống cần biết bao sự cảm thông tế nhị…nhất là đối với những người phụ nữ. Và có ai nghĩ rằng…phụ nữ là để yêu thương !!!

          Điều mà thú vị và xúc động nhất là trong cuộc thi sáng tác lần này có tới 2/3 số tác phẩm viết về hình ảnh người mẹ. Cũng dễ hiểu thôi, hình ảnh mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất, gợi nhiều yêu thương nhất, tha thiết nhất, và cũng day dứt nhất trong tim ta. Có thể nói các trang viết chính là nơi các em trải lòng mình  thành thật nhất, những lỗi lầm ngày thường chưa nói  được  với mẹ nay nhiều bạn đã mượn trang viết làm nơi thú tội.  Bạn Lương Thị Hồng Nhung - 10A3 thành thật thú tội với mẹ: “Đã có lúc con thấy ghét mẹ. Con ghét mẹ vì nghĩ mẹ chẳng bao giờ hiểu con. Con ghét mẹ vì những lần xin đi chơi mẹ không cho đi. Con ghét mẹ vì mẹ bắt con học, học và học ….. con ghét mẹ vì cấm đoán con nhiều thứ, giữ con trong vòng tay mẹ như nhà tù….có lần phản ứng mẹ con đã định bỏ đi….”. Nhưng khi hiểu được yêu thương vô bờ bến của mẹ bạn đã nói những lời xin lỗi từ đáy lòng. Vì bạn hiểu ra rằng: “ Dẫu con có đi đâu, chỉ cần quay đầu lại, mẹ vẫn luôn ở đó, dang tay đợi để đón con vào lòng, vì mẹ là nhà, là yêu thương, hạnh phúc”.

 Những yêu thương hàng ngày vì vô tâm hay vì ngại ngần chưa thể cất thành lời, nay các cây bút cũng gửi gắm vào trang viết. Về điều này bạn Nguyễn Thị Tư- 12A5 thổn thức trong bài thơ: “Con yêu mẹ”

Thương mẹ con chỉ ước mong

Mẹ mãi mạnh khỏe bên con suốt đời

Con yêu mẹ! Chỉ vậy thôi.

Mà sao thật khó thành lời mẹ ơi”.

Yêu thương có nghĩa là thấu hiểu. Hiểu những nhọc nhằn của mẹ, hiểu những hy sinh của mẹ. Có lẽ vì thế mà những dòng viết về mẹ luôn tha thiết . Bạn Hoàng Thị Kiều Chinh thương cái dáng lặn lội bươn chải của mẹ mình trong cái rét tái tê . Bạn viết trong bài thơ “ Công lao mẹ”

“ Xuân đã về trên khắp nẻo quê hương

Thương dáng mẹ trên đường đi chợ Tết

Bán gánh rau mẹ không hề kêu mệt

Sáng tới trưa bán bằng hết mới về

Đôi chân trần từng bước nẻo đường quê

Trời rét mướt tái tê mưa phùn nhỏ

Dáng mẹ gầy liêu xiêu theo làn gió

Quang gánh đường dài kèm thêm bó giang, dong”

Khi tham gia tổ chức cuộc thi này tôi không nghĩ học trò mình có thể viết sâu sắc thế. Chúng tôi đã thực sự xúc động khi đọc trang viết của tác giả Lê Thúy Linh- lớp 12A6. Những 6trang nhật kí viết về một người mẹ nuôi con một mình, đắng cay, tủi nhục trăm bề. Sống lặng lẽ giữa xì xèo bàn tán của nhân gian, cắn răng gửi con lại cho em gái để đi làm thuê làm mướn nơi xa lấy tiền nuôi con. Mỗi lần mang tiền về và ghé thăm con là mỗi lần nước mắt tủi thân rơi không ngớt. Nhưng để có tiền cho con ăn học, người mẹ ấy vẫn gắng chịu đựng, vẫn lầm lũi thân cò cô đơn với mong muốn đứa con thiệt thòi của mình bằng chúng bằng bạn. Cô con gái lớn khôn hiểu và thương mẹ thật nhiều. Trang nhật kí khép lại bằng mấy dòng ngắn ngủi, bỏ lơi mà trong lòng người đọc không nguôi day dứt. Bạn viết:

“Nhật kí …Ngày… tháng… năm…

Thế là một cái Tết nữa lại đến. Năm nào bữa cơm tất niên cũng chỉ có 2 mẹ con . Mình liền thủ thỉ:

        - Mẹ, mẹ lấy chồng đi!

        - Lấy ai hả con? Người ta không cho mẹ lấy.

        - Mẹ lấy bác ấy đi, con thấy bác ấy tốt với mẹ.

… Mẹ im lặng không nói . Mình biết mẹ yêu người mình gọi là bác lắm. Mình cũng biết mẹ sợ. Mẹ sợ hôn nhân. Mẹ sợ người ta không tốt với con gái mẹ. Người đời vẫn bảo: Khác máu tanh lòng đấy thôi. Mình hiểu hết… Mình sẽ hối mẹ lấy chồng, tết này mình sẽ có bố….”

 Mảnh đời của người phụ nữ đau khổ thầm lặng mà cũng thật nghị lực hiện lên trong trang nhật kí , nhưng cũng đã làm hiện lên một hình ảnh của một cô gái nhỏ đáng yêu thấu hiểu và giàu yêu thương biết mấy.

Những đề tài bình dị , những trang viết vụng về , những  câu thơ đôi khi con thất vần lỗi nhịp  của các em học sinh , nhưng  lại làm người đọc xúc động vì những cảm xúc thật chân thành. Bởi đó là những cảm nhận thật đẹp về hình ảnh người phụ nữ, một nửa yêu thương của cuộc đời này. Bài thơ Mẹ ơi của tác giả Vũ Mai Hoa - lớp 12A6  là một minh chứng rõ ràng cho điều đó:

Sương rơi ướt lạnh lối mòn

Vì con mẹ thức, chẳng tròn giấc say

Ánh đèn làm mắt mẹ cay

Hay là mẹ khóc, những ngày thương con

Cả đời chẳng biết phấn son

Đắng cay mẹ chịu cho con ngọt bùi.

Mẹ ơi con đã lớn rồi

Mà lòng mẹ vẫn chẳng nguôi lo phiền

Những đêm mẹ thức triền miên

Nếp nhăn trên mắt mẹ hiền in sâu

Đường đời chẳng dễ đi đâu

Về nhà có mẹ nỗi sầu biến tan

Nỗi niềm nặng trĩu tâm can

Để cho mắt mẹ hai hàng lệ rơi

Gió đông lạnh đã về rồi

Liêu xiêu bóng mẹ vẫn ngồi đợi con

Đường đời chẳng đánh roi đòn

Đánh bằng tiền bạc sợ con lạc đường

Mẹ dạy con giỡ chữ “Lương

Biết thương người trước rồi thương lấy mình

Mẹ dạy con sống ân tình

Cho đi là nhận yên bình tự tâm

Cả đời mẹ sống âm thầm

Chỉ mong con được muôn phần an vui

          Có thể nói cuộc thi sáng tác với chủ đề “Một nửa yêu thương” đã thành công tốt đẹp. Và tôi nghĩ đây chính là món quà thật lớn, thật ý nghĩa mà các em tri ân những người phụ nữ yêu thương của mình.

                                                                                                                                                                   


Nguyễn Thị Thu Hà


Thông tin đã đăng